ĐÀNH THÔI
Duyên có còn khi phận đã tàn phai
Tình chôn kín một hình hài ước nguyện
Ngàn dao đâm máu rỉ quyện đêm dài
Ai cứa rạch sao quặn hoài lưu luyến
Nỗi cô đơn cứ mộng huyễn dày vò
Em hờ hững hay đắn đo chẳng biết
Nụ hôn mềm tay chặt siết tròn vo
Ôi nhung nhớ cứ buồn lo vắt kiệt
Vẽ lạnh lùng mãi bám riết tim anh
Sao em nỡ lá xa cành sớm vội
Để tương tư mãi nặng khối chòng chành
Lệ sầu nhỏ bám quẫn quanh đêm tối
Em có buồn hay giận dỗi ngày qua
Tình chưa đủ để mặn mà bện chặt
Bởi phiền ưu lắm nút thắt trong lòng
Chẳng trọn vẹn nên đành mong nhắm mắt
Giã làm ngơ cứ nghiêm mặt lạnh lùng
Người còn đó sao mông lung khó tả
Chẳng thể sờ như thạch đá đao cung
Chỉ nhìn ngắm mà vô cùng xa lạ
Nào ai hay những vất vã u sầu
Đêm cuộn gói trong tàn sâu thức tỉnh
Dạ âm thầm với ý định gọi nhau
Vẫn dìu bước nguyện ngày sau tròn trĩnh.
...

Sài Gòn: 13/2/2023
Sáng Tác: Minh Nhật
Bình luận