NỖI NHỚ TRÀO DÂNG KHẮC KHOẢI CHỜ
Gan bầm ruột tím não thường mơ
Hình ai mãi dệt lòng canh cánh
Dáng bậu hoài đan trí thẫn thờ
Bởi tủi cung đàn chôn quãng nhạc
Nên buồn ánh nguyệt đốt vần thơ
Trời cao có hiểu mình ta quặn
Nỗi nhớ trào dâng khắc khoải chờ.
............
Em đùa giỡn cợt những ngày mơ
NỖI NHỚ TRÀO DÂNG KHẮC KHOẢI CHỜ
Mái đổ bìm leo rầu hạt nắng
Nghiêng rào ngã cột đắng hồn thơ
Đò xưa chẳng động người da diết
Bến cũ nào lay kẻ sững sờ
Cố bảo đừng trông rồi vướng bận
Đau gào lệ nhỏ xác gầy trơ.
......
Chắc hẳn vì yêu hóa dại khờ
Càng dìu ước nguyện khiến bâng quơ
Niềm thương đức gãy âm thầm chịu
NỖI NHỚ TRÀO DÂNG KHẮC KHOẢI CHỜ
Đã hứa se duyên nồng cảnh mộng
Luôn thề kết tóc đượm tình thơ
Sao mà ngoảnh mặt chân rời bước
Lạc dấu đường chia quả bất ngờ.
........
Đêm nằm nghĩ ngợi lỡ thời cơ
Thấy buốt con tim giống gã khờ
Trót nhỡ phân ly ngồi nịnh hót
Cam đành cách biệt giả làm ngơ
Cơn sầu cuộn chảy êm đềm đón
NỖI NHỚ TRÀO DÂNG KHẮC KHOẢI CHỜ
Cứ ngỡ đam mê còn gắn bện
Thôi hờn trách phận ghép nhầm tơ.
.......
Nợ ấy hòa tan vệt bóng mờ
Chân thành gói trọn ủ chiều mơ *
Theo nàng vạn ngõ say từng phút
Gởi gió ngàn mây hẹn mỗi giờ
Gạt bỏ tàn dư đầy nét chữ
Ôm vào kỉ niệm thắm bài thơ
Mai này gặp gỡ ân ngời quyện
NỖI NHỚ TRÀO DÂNG KHẮC KHOẢI CHỜ.
.......

Sáng tác: Minh Nhật
Sài Gòn: 14/4/2023
Bình luận